Phần 6 - Đấu trường châu Âu PDF Print E-mail
Tài liệu | Arsène Wenger - Người tạo dựng huyền thoại
Written by HaiNV on Monday, 05 January 2009 07:00   

Mục tiêu của mọi huấn luyện viên cấp câu lạc bộ ở châu Âu là giành được Cúp C1. Cho đến khi Arsene Wenger tới Monaco, vẫn chưa câu lạc bộ Pháp nào giành được chiến thắng ở giải đấu được tổ chức từ ý tưởng của một người Pháp này.

Nhưng khi ông rời Monaco, nước Pháp đã có chiếc cúp này.

Không có “vua”

Đó là thời kỳ đáng nhớ trong lịch sử bóng đá châu Âu khi mọi thứ dường như đều có thể xảy ra. Wenger từng có mặt ở Paris năm 1975 để xem trận chung kết Cúp C1, khi các hooligan Leeds United làm loạn và khiến câu lạc bộ của họ bị cấm tham dự các Cúp châu Âu trong 3 năm. Mười năm sau, các cổ động viên Liverpool có mặt ở trận chung kết tại sân vận động Heysel (Bỉ) còn gây chuyện khủng khiếp hơn: gián tiếp làm chết 39 khán giả, trong đó 38 người là cổ động viên Juve. Tất cả các câu lạc bộ Anh bị cấm dự các giải châu Âu trong 5 năm. Khi bóng đá Anh đã thống trị Cúp C1 trong gần cả thập kỷ trước đó thì sự vắng mặt của họ đã mở ra một sân chơi “thoáng đãng“ cho các đội đến từ những nền bóng đá khác.

Đó là thời điểm trước khi “siêu giải” Champions League được tạo ra, trước khi có phán quyết Bosman làm rung chuyển thế giới bóng đá và trước khi truyền hình vệ tinh bùng nổ cho phép các đội bóng “quý tộc“ bứt xa phần còn lại về sự giàu có. Đó cũng là thời kỳ các câu lạc bộ Đông Âu còn giữ được những cầu thủ giỏi nhất của họ trước khi Bức từng Berlin sụp đổ. Cả Steaua Bucarest và Sao Đỏ Belgrade đều đã giành Cúp C1. Porto của Bồ Đào Nha cũng đã làm được điều ấy. Đó cũng là một cơ hội tốt cho bóng đá Pháp tiến lên.

Wenger từng chơi ở Cúp C1 trong trận Strasbourg thua đau 0-4 ở Duisburg. Nhưng trận đầu tiên của ông ở giải này với tư cách huấn luyện viên là tại Iceland. Monaco thua Valur Reykjavik 0-1 trước khi thắng lại 2-0 ở sân Louis II. Chiến thắng trước FC Brugge đã đưa họ vào tứ kết. Monaco dừng bước khi thua trận trên sân nhà và hòa trên sân Galatasaray. Đó mới chỉ là lần đầu thử sức của Wenger. Ông tin tưởng sẽ còn nhiều cơ hội tấn công nữa vào đỉnh cao nhất của bóng đá cấp câu lạc bộ. Trên thực tế, Wenger đã phải chờ thêm 5 năm để được cạnh tranh một lần nữa ở Cúp C1. Nguyên nhân là họ đã luôn về sau Olympique Marseille (O.M) ở giải vô địch quốc gia. Điều chua xót là O.M đã vượt qua Monaco không chỉ nhờ thực lực mà bằng cả những trò “đi đêm“ bẩn thỉu. Trong thời gian ấy, O.M đã 2 lần vào chung kết Cúp C1, trong đó có 1 lần đoạt Cúp.

Kẻ thù hai mặt

Thật bất hạnh cho Wenger, Monaco không phải là câu lạc bộ Pháp được mọi người nhớ đến trong thời kỳ ấy. Câu lạc bộ đó là O.M. Và không hẳn là bằng cách “đường đường chính chính“.

Khi Monaco giành chức vô địch quốc gia 1988, O.M chỉ về đích thứ 6. Sau đó họ tiến lên rất mạnh để giành chức vô địch quốc gia 5 lần liên tiếp. Một nguyên nhân giúp họ có được sự thống trị tuyệt đối là lượng khán giả nhà đông đảo trên sân vận động có sức chứa lớn nhất ở Pháp cho tới thời điểm đó (60.000 chỗ). Đó là một lợi thế nhiều mặt. Trước tiên là lợi thế về tài chính, tất nhiên. Trong khi đó sân Louis II chỉ có 18.500 chỗ và thường xuyên thưa vắng khán giả. Sự hỗ trợ của Hoàng gia Monaco không đủ để san lấp khoảng cách đó hết tuần này qua tuần khác.

Nhưng lợi thế đó tương đối mơ hồ. Điều dễ nhận thấy hơn là O.M sở hữu lực lượng cầu thủ hùng hậu còn Monaco thì không. Một năm sau khi giành chức vô địch quốc gia, Monaco của Wenger mất hậu vệ xuất sắc nhất Manuel Amoros về tay O.M. Tuyển thủ Bồ Đào Nha Rui Barros cũng sang O.M sau 2 năm ở Monaco. Và nếu Wenger có thể ký hợp đồng với các cầu thủ hàng đầu, đối thủ của ông còn ký được nhiều hơn. Nhà tài phiệt Bernard Tapie trở thành Chủ tịch O.M từ năm 1986 và đã liên tiếp đưa về câu lạc bộ này nhiều ngôi sao. Thời Wenger ở Monaco, trong danh sách cầu thủ O.M có những siêu sao như Jean-Pierre Papin, Eric Cantona, Basile Boli, Jocelyn Angloma, Marcel Desaily... O.M còn tung ra sân 2 cầu thủ mà Wenger đã chăm bẵm ở Nancy: Bruno Germain và Eric Di Meco.

Trong thời kỳ mạnh nhất, O.M thường xuyên đóng góp hơn một nửa số cầu thủ trong đội tuyển quốc gia. Và họ còn có cả những ngôi sao nước ngoài. Trong nhiều năm, Wenger đã phải chuẩn bị cho hàng phòng ngự đối phó không chỉ với Papin – cầu thủ ghi bàn hàng đầu ở giải vô địch Pháp – mà còn với cả Enzo Francescoli, Dragan Stojkovic, Alen Boksic, Abedi Pele, Rudi Voeller, Paolo Futre và Chris Waddle. Họ ở trong số những tài năng lớn nhất của bóng đá thế giới lúc bấy giờ.

Nếu chỉ có vậy thì còn may cho Monaco. Tapie không chỉ sử dụng tiền để mua các cầu thủ tốt nhất, ông ta còn có những thủ đoạn khác, trong đó có việc “mua” các cầu thủ đối phương.

Dã tràng xe cát

Mùa bóng 1988-1989, chấn thương đã khiến Hateley phải chia tay Monaco. Wenger được Claude Leroi, một hlv đang làm việc ở Cameroon, giới thiệu cho Geogre Weah khi ông và Biancheri dự Cúp vô địch châu Phi ở Maroc tháng 3/1988. Weah trở thành cầu thủ châu Phi đầu tiên Wenger mua về và huấn luyện viên này là một trong những người đầu tiên xác định được châu Phi là nguồn cung cấp tài năng bóng đá vô tận.

Năm 1991, tạp chí bóng đá France Football đánh giá Monaco sở hữu 3 trong số 10 cầu thủ châu Phi xuất sắc nhất thế giới. Sau này, Weah đã trở thành người châu Phi đầu tiên giành danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới và Cầu thủ xuất sắc nhất châu Âu. Weah đã xúc động bày tỏ lòng biết ơn và dành tặng danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới cho Wenger.

Với tài năng phát hiện và bồi dưỡng cầu thủ, Wenger đã giúp Monaco duy trì được sức mạnh và sự ổn định. Weah, Thierry Henry và Emmanuel Petit là 3 trong số những tài năng trẻ đó.

Sau khi bị loại khỏi Cúp C1, Monaco kết thúc giải hạng Nhất trong nước mùa 1988-1989 ở vị trí thứ 3 còn O.M giành ngôi vô địch. Hai đội gặp lại nhau trong trận chung kết Cúp quốc gia và đội bóng của Wenger thua 3-4 (Papin ghi hat-trick đầu tiên trong 3 năm ở O.M). Do O.M giành cả chức vô địch và Cúp quốc gia nên Monaco được thay mặt dự Cúp C2 châu Âu với tư cách đội thua trong trận chung kết Cúp quốc gia. Họ vào tới bán kết và thua Sampdoria. Một lần nữa, Monaco kết thúc ở vị trí thứ 3 giải vô địch quốc gia mùa 1989-1990. Mùa bóng sau đó, Monaco tái ngộ O.M ở trận chung kết Cúp quốc gia. Khi ấy O.M đang chán nản sau khi để tuột mất chiếc Cúp C1 vào tay Sao Đỏ Belgrade vài ngày trước đó. Lần này chiến thắng thuộc về Monaco. Ngoài chức vô địch quốc gia trong mùa bóng đầu tiên, đấy là chiếc cúp duy nhất mà Wenger giành được cùng với Monaco.

Giai đoạn ở Monaco được coi là thời kỳ thành công trong sự nghiệp huấn luyện viên của Wenger khi danh tiến ông lan khắp châu Âu. Cơ hội tốt nhất để Monaco có thể giành được một chiếc cúp châu Âu là năm 1992, khi họ lọt vào tới chung kết Cúp C2. Chặng đường tới đó có những chiến thắng khó khăn trước Roma và Feyenoord. Đối thủ của họ trong trận chung kết là Werder Bremen. Nhưng thảm họa đã ập xuống. Đúng hôm trước trận đấu, một khán đài dựng tạm ở Bastia bị sập khi Monaco chuẩn bị gặp O.M ở bán kết Cúp quốc gia. Có 18 người chết và 2.300 người bị thương. Các cầu thủ Monaco bị cánh phóng viên vây kín ở Lisbon để hỏi thông tin. Cuộc dao chơi dự kiến quanh thành phố này bị hủy bỏ. Thay vào đó các cầu thủ của Wenger dạo chơi trong hành lang khách sạn. Biancheri kể: “Chúng tôi không thể ra ngoài trong suốt cả ngày hôm đó. Chúng tôi không muốn đổ lỗi cho thất bại nhưng trước khi bước vào trận đấu, tinh thần của các cầu thủ đã bị ảnh hưởng”.

“Một số người cho rằng niềm tin của tôi vào phong cách fairplay trong bóng đá là điều lố bịch. Theo họ, trong thể thao đỉnh cao, quan niệm fairplay gắn liền với thất bại”

Đó cũng là trận đấu lớn cuối cùng của Weah cho Monaco. Mùa Hè năm ấy anh chuyển sang PSG. Sau bi kịch ở Bastia, Cúp quốc gia Pháp bị tạm hoãn và Monaco tiếc rẻ vì đã vào tới chung kết. Mùa bóng 1991-1992 đó, Monaco kết thúc mùa giải vô địch quốc gia ở vị trí thứ 2 sau O.M. Wenger bắt đầu nghi ngờ O.M chơi trò bẩn từ trận đấu quan trọng giữa hai đội tại sân Louis II. Monaco thua đậm 0-3 khi hai đội đang bám đuổi sít sao trên bảng xếp hạng. Trong suốt một năm trước khi O.M bị phát giác “mua” cầu thủ đối phương, Wenger đã nhận thấy một số cầu thủ trong đội bóng của ông đột ngột trở nên vụng về. Họ đá hỏng những quả penalty một cách khó hiểu và ném biên hỏng. Các trận đấu tưởng thắng cuối cùng lại hòa, còn các trận tưởng có thể hòa lại thua. Dù tình trạng đó mới chỉ xảy ra ở một số ít trận đấu nhưng đủ để cảnh báo Wenger và đội bóng của ông rằng có điều gì đó không ổn. Biancheri nói: “Vào lúc đó thật khó để chứng minh điều gì. Điều chúng tôi biết rõ là O.M có một đội ngũ giỏi. Nhưng chúng tôi đã hơi ngây thơ khi nghĩ rằng để vô địch quốc gia thì không cần phải quan tâm tới điều gì khác ngoài việc chơi bóng thật tốt”.

Lật mặt nạ

Một số cầu thủ Monaco bị O.M “mua” và một cầu thủ đã thú nhận tất cả. Hành động lặng lẽ như không khoan nhượng, Wenger vô hiệu hóa những kẻ phản bội. Nhưng dù có thể làm sạch đội bóng của mình, ông không thể cản Tapie mua các đối thủ khác.

Một năm sau, cuối mùa bóng 1992-1993, trò bẩn của Tapie vỡ lở khi cầu thủ Jacques Glassmann của Valenciennes đứng ra tố cáo cầu thủ Jean-Jacques Eydelie của O.M đề nghị mua độ anh. Dù chính Glassmann là người dũng cảm nói ra sự thật nhưng anh bị nguyền rủa như một kẻ phạm tội bẩn thỉu khi tới bất cứ đâu. Dù cho cuối cùng đã có một phiên tòa và Tapie phải vào tù thì những thiệt hại mà Monaco, và đặc biệt Wenger, phải chịu là không thể sửa chữa được. Nếu Glassmann là người khốn khổ nhất trong vụ này thì xếp ngay sau đó có lẽ là Wenger. Ông đã bị đánh cắp những chức vô địch ngay trước mũi. Không ai biết Tapie đã kéo dài sự thành công của O.M một phần nhờ thủ đoạn “đi đêm” trong bao nhiêu lâu. Theo Biancheri, Wenger đã có lần thốt lên rằng trong 5 chức vô địch quốc gia của O.M thì Monaco bị đánh cắp ít nhất 2 chức vô địch.

6 ngày sau trận gặp Valenciennes (trận đấu đã lột mặt nạ của Tapie), O.M đã đoạt chức vô địch Champions League ở Munich sau khi đánh bại AC Milan nhờ bán thắng duy nhất trong trận đấu của Boli. Nhưng vụ bê bối dàn xếp tỷ số trong nước vỡ lở và O.M bị tước quyền dự Cúp C1 mùa kế đó. Sau khi PSG từ chối nhận suất này, Monaco đã thay mặt nước Pháp dự giải. Họ vào tới bán kết và thất bại trước AC Milan.

Đúng lúc đó thì Wenger được Liên đoàn bóng đá Pháp (FFF) mời làm huấn luyện viên đội tuyển quốc gia, nhưng ông đã từ chối bởi muốn được làm việc hằng ngày trong khi đội tuyển quốc gia chỉ chơi không tới 10 trận mỗi năm. Rồi tới Chủ tịch Bayer Munich, Franz Beckenbauer, mời Wenger về làm huấn luyện viên câu lạc bộ này. Tuy nhiên, đề nghị được giải phóng hợp đồng của Wenger đã bị Chủ tịch Campora từ chối.

Wenger bước vào mùa bóng thứ 8 ở Monaco khi họ để mất Klinsmann về tay Tottenham. Thành tích thi đấu của Monaco trong 2 tháng đầu mùa bóng không tốt và huấn luyện viên Wenger bị sa thải. Hầu như tất cả các thành viên câu lạc bộ đều cảm thấy tiếc vì sự ra đi này, chỉ có Chủ tịch Campora là không.

Thời gian cuối ở Monaco của Wenger không thành công dù rằng đó không hoàn toàn lỗi của huấn luyện viên này. Nhìn chung, ông đã cố gắng làm những gì tốt nhất trong khả năng. Quyết định sa thải hơi tàn nhẫn. Nhưng bóng đá là thế. Từ sự tôn vinh đến phủ nhận sạch trơn có khi cách nhau chỉ vài trận thua.  

Nguồn: Quang Dũng - TT&VH, ngày 14.01.2006

Last Updated ( Monday, 26 January 2009 23:10 )
 

Các tin mới nhất