Trang 1/4 123 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 33

Chủ đề: Mỗi ngày một câu danh ngôn, một câu chuyện triết lý hay về tình yêu, cuộc sống...

  1. #1
    >"< Avatar của Ͼ̝͡Ͽ Ͼ̝͡Ͽ
    Tham gia ngày
    12-03-2011
    Đến từ
    Tân Mai
    Tuổi
    20
    Bài
    35
    Ar$
    12
    Cảm ơn
    23
    Được cảm ơn 56/16 bài

    Mặc định Mỗi ngày một câu danh ngôn, một câu chuyện triết lý hay về tình yêu, cuộc sống...

    Mình có thói quen mỗi buổi sáng thức dậy là bóc một tờ lịch treo tường. Vừa cảm nhận được ngày mới đang đến vừa đọc và suy ngẫm những câu nói hay được in trên tờ lịch . Với mình điều đó dường như đã trở thành món điểm tâm sáng thú vị cho mỗi ngày. Càng tuyệt vời hơn nữa nếu như khởi đầu một ngày mới bằng một nụ cười phải không nào.
    Chính vì lẽ đó mình sẽ bắt đầu topic này bằng những câu danh ngôn thật hay về nụ cười. Mọi người cùng cảm nhận và chia sẻ nó tới những người thân yêu và bạn bè của mình nhé
    :ars_1:
    Hãy đếm những nụ cười, đừng đếm những giọt nước mắt.
    Hãy đêm những hạnh phúc, đừng đếm những tai họa.
    Hãy đếm những gì ta được, đừng đếm những gì ta mất.
    Hãy đếm những niềm vui, gắng quên đi những nỗi buồn..
    Hãy đếm những ngày khỏe mạnh, quên đi lúc bệnh hoạn,
    Hãy đếm những bạn thân, quên đi những người thù.
    (Charles Aller)


    - Nụ cười mang hạnh phúc trong gia đình, nó là nguồn gốc những hảo ý trong thương nghiệp và là dấu hiệu của tình bè bạn.

    Một nụ cười không làm nghèo người phát nó nhưng làm giàu người nhận nó.

    Khả năng cười tươi là sự chứng minh cho một tâm hồn tuyệt hảo.

    Kẻ phú quý tới bậc nào mà không có nụ cười thì cũng vẫn còn nghèo.
    Còn kẻ nghèo hèn tới đâu mà sẵn có nụ cười trên môi thì vẫn còn cái vốn vô tận.

    Nụ cười không thể mua được, không thể xin như khất thực được, không mượn được, mà cũng không thể ăn cắp được.
    Vì ta khư khư giữ nó thì nó chẳng có giá trị gì, nhưng nếu ta dùng nó một cách rộng rãi thì giá trị nó vô cùng.


    Con người rất dễ bị xúc động mà điều làm xúc động một con người không phải là hành vi khẳng khái, hoặc một sự ban ơn to lớn. Thường thì một lời thăm hỏi nhiệt tình, một nụ cười ấm cúng, cũng đủ là ánh sáng mặt trời sưởi ấm tâm hồn. Không nên đánh giá thấp tác dụng một câu nói, một nụ cười. Nó rất có thể làm một người không quen biết đến với mình, thậm chí yêu mình và trở thành chìa khóa mở đường hạnh phúc cho mình. Trở thành ngọn đèn soi đường cho ta đi tới nơi tươi sáng.
    Nụ cười chân thành từ đáy lòng, nó sẽ đem đến một tình cảm: Tôi rất phấn khởi được nhìn thấy bạn. Bạn đem đến cho tôi niềm vui, tôi thích bạn.
    Dù anh đi nơi đâu, mà với tâm tình vui vẻ, nụ cười hiền dịu chào hỏi những người quen biết, bắt tay chặt chẽ với họ và hỏi thăm sức khỏe của họ, thì không có ai lại từ chối nụ cười ấy. Luôn luôn nghĩ tới chuyện vui vẻ, anh sẽ phát hiện cuộc sống có nhiều lạc thú. Thế giới sẽ trở nên rất đáng yêu.
    Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, dù cuộc đời đôi khi không may mắn thì bạn ơi hãy luôn cố gắng mỉm cười. Bởi vì: " Nụ cười bồi dưỡng kẻ mệt nhọc, nó là hình ảnh bình minh cho kẻ ngã lòng, là nắng xuân cho kẻ buồn rầu và là thuốc mầu nhiệm nhất của tạo hóa để chữa lo âu".

    Lần sửa cuối bởi Ͼ̝͡Ͽ Ͼ̝͡Ͽ; 22-04-2011 lúc 01:08 PM

  2. Có 9 cảm ơn Ͼ̝͡Ͽ Ͼ̝͡Ͽ cho bài viết này:

    arsenal_numberone (23-04-2011), dung_thu (22-04-2011), geodesy (13-06-2011), i love arsenal forever (10-05-2011), kiembangbk (13-06-2011), lolonhoc (22-04-2011), mr.3tun9 (22-04-2011), RoyalArsenal (10-05-2011), Whynot_Arsenal (19-05-2011)

  3. #2
    Captain
    Tham gia ngày
    28-02-2010
    Đến từ
    Thường tín, Hà nội & Epu
    Tuổi
    23
    Bài
    1.201
    Ar$
    2.400
    Cảm ơn
    13.415
    Được cảm ơn 2.365/606 bài

    Mặc định

    topic này có rồi mà


    Nhận thiết kế website theo yêu cầu: 01648897668

  4. #3
    Moderator Avatar của huytungst
    Tham gia ngày
    03-07-2009
    Đến từ
    Bãi rác ven đô :|
    Tuổi
    19
    Bài
    988
    Ar$
    18.409
    Cảm ơn
    2.191
    Được cảm ơn 2.049/511 bài

    Mặc định

    Người muốn đi thì số phận dẫn đi, người không muốn đi thì số phận kéo lê (Ngạn ngữ Latinh)
    Lần sửa cuối bởi huytungst; 22-04-2011 lúc 04:42 PM
    Một chút hương thơm còn lại
    Một ánh mắt quen để lại
    Một lối đi trên con hè nhỏ
    Và mưa nắng hai mùa vẫn qua...
    ❀❀❀

  5. Có 3 cảm ơn huytungst cho bài viết này:

    lolonhoc (22-04-2011), thanhvinh07x1c (23-04-2011), Whynot_Arsenal (19-05-2011)

  6. #4
    >"< Avatar của Ͼ̝͡Ͽ Ͼ̝͡Ͽ
    Tham gia ngày
    12-03-2011
    Đến từ
    Tân Mai
    Tuổi
    20
    Bài
    35
    Ar$
    12
    Cảm ơn
    23
    Được cảm ơn 56/16 bài

    Mặc định

    Muốn mỗi ngày viết một câu, phân tích chủ đề cho rõ ràng mà cứ gộp gộp! Cái j qua rồi thì cứ để nó qua đi đào bới lên làm gì nữa...
    Moi lên cũng chẳng ai đọc đâu
    Mỗi thời mỗi khác chứ, bây giờ có còn được như xưa
    Gộp thì cũng để thư thư thời gian hãy gộp chứ
    Thể hiện thì cũng cần biết cách
    Đang viết về nụ cười lại...
    Lần sửa cuối bởi Ͼ̝͡Ͽ Ͼ̝͡Ͽ; 22-04-2011 lúc 12:27 PM

  7. Có 4 cảm ơn Ͼ̝͡Ͽ Ͼ̝͡Ͽ cho bài viết này:

    dung_thu (22-04-2011), huytungst (22-04-2011), lolonhoc (22-04-2011), Whynot_Arsenal (19-05-2011)

  8. #5
    Captain
    Tham gia ngày
    28-02-2010
    Đến từ
    Thường tín, Hà nội & Epu
    Tuổi
    23
    Bài
    1.201
    Ar$
    2.400
    Cảm ơn
    13.415
    Được cảm ơn 2.365/606 bài

    Mặc định

    Hôn nhân có thể là cái hồ sóng gió nhưng cảnh độc thân luôn là cái máng đầy bùn


    Nhận thiết kế website theo yêu cầu: 01648897668

  9. Có 3 cảm ơn dung_thu cho bài viết này:

    i love arsenal forever (10-05-2011), lolonhoc (23-04-2011), Whynot_Arsenal (19-05-2011)

  10. #6
    >"< Avatar của Ͼ̝͡Ͽ Ͼ̝͡Ͽ
    Tham gia ngày
    12-03-2011
    Đến từ
    Tân Mai
    Tuổi
    20
    Bài
    35
    Ar$
    12
    Cảm ơn
    23
    Được cảm ơn 56/16 bài

    Mặc định

    Mỗi ngày 1 câu danh ngôn về một chủ đề, những câu chuyện liên quan đến nó, những cảm nhận của từng người. Có như thế mới có thời gian đọc và suy ngẫm. Nó mới có thể đọng lại trong mỗi người một điều gì đó. Đấy là lý do muốn lập một topic để cùng cảm nhận. Còn nếu muốn, copy and paste một lúc được cả nghìn câu. Nhưng đọc xong thử hỏi ta nhớ được mấy câu, rút ra được điều gì? Trước khi làm một việc gì nên nghĩ đến mục đích cũng như hiệu quả của nó chứ. 1 topic và 1 bài viết liệu có khác nhau? Một cuốn sách chỉ là một cuốn sách. Nhưng mỗi ngày một cuốn sách lại là cả một kho tàng. Mong các bạn mod mới cần xử lý thận trọng, học hỏi những kinh nghiệm của người đi trước. Cũng không nên quá cứng nhắc làm mất đi cảm xúc của người muốn viết. Với thời buổi bây giờ để tìm được những người như thế không phải là chuyện dễ dàng gì đâu. Thân ái

    ---------- Post added at 12:21 PM ---------- Previous post was at 11:54 AM ----------

    Mình xin được kể lại cho các bạn câu chuyện mình đọc được trên hoa thủy tinh có tên là :"Khi người ta gởi đi 1 nụ cười"
    Cô gái cười với một người xa lạ rầu rĩ, nụ cười làm cho anh ta cảm thấy phấn chấn hơn. Anh nhớ đến sự tử tế của một người bạn cũ và viết cho người ấy một lá thư cảm ơn.

    Người bạn này vui sướng vì nhận được thư của người bạn cũ lâu ngày không gặp đến nỗi, sau bữa trưa anh boa một món tiền lớn cho chị hầu bàn. Chị hầu bàn ngạc nhiên vì món tiền boa quá lớn, đã quyết định mang tất cả đi mua xổ số. Và trúng số. Ngày hôm sau chị đi nhận giải và cho một người ăn mày trên phố một ít tiền lẻ.

    Người ăn mày rất biết ơn vì đã hai ngày nay anh ta chẳng được ăn gì. Sau bữa tối anh ta trở về căn phòng tối tăm của mình. Trên đường về, anh ta thấy một chú chó con đang rét run cầm cập, anh mang nó về để sưởi ấm cho nó. Chú chó rất vui mừng vì được cứu khỏi cơn bão tuyết sắp đến gần. Đêm ấy, trong khi mọi người đang ngủ say thì ngôi nhà bốc cháy, chú chó con sủa róng riết. Chú sủa cho đến khi đánh thức tất cả mọi người trong nhà dậy và cứu tất cả mọi người thoát chết.

    Một trong những chú bé được cứu thoát đêm ấy sau này trở thành bác sĩ tìm ra một loại vắc-xin chữa khỏi một căn bệnh vô cùng nguy hiểm cho loài ngưởi. Tất cả là nhờ một nụ cười.

  11. Có 4 cảm ơn Ͼ̝͡Ͽ Ͼ̝͡Ͽ cho bài viết này:

    huytungst (22-04-2011), lolonhoc (23-04-2011), mr.3tun9 (23-04-2011), Whynot_Arsenal (19-05-2011)

  12. #7
    Avatar của lolonhoc
    Tham gia ngày
    31-07-2009
    Đến từ
    Somewhere out there...
    Tuổi
    22
    Bài
    1.393
    Ar$
    588
    Cảm ơn
    45.147
    Được cảm ơn 3.119/869 bài

    Mặc định

    Không có tình yêu nào cao cả hơn tình yêu của người đã hy sinh chính tính mạng của mình cho người mình yêu.
    Live With Passion...
    from my Captain Bear

  13. Có 2 cảm ơn lolonhoc cho bài viết này:

    huytungst (23-04-2011), Whynot_Arsenal (19-05-2011)

  14. #8
    >"< Avatar của Ͼ̝͡Ͽ Ͼ̝͡Ͽ
    Tham gia ngày
    12-03-2011
    Đến từ
    Tân Mai
    Tuổi
    20
    Bài
    35
    Ar$
    12
    Cảm ơn
    23
    Được cảm ơn 56/16 bài

    Mặc định

    Mod có thể đổi giùm tên topic thành: Mỗi ngày một câu danh ngôn, một câu chuyện triết lý hay về tình yêu, cuộc sống và bỏ giúp mấy cái loằng ngoằng ở bên cạnh được không ạ?

    Hôm nay mình muốn gửi đến các bạn những câu danh ngôn, những câu chuyện về lòng yêu thương . Bởi vì sự chia sẻ và lòng yêu thương là điều quý giá nhất trên đời. Lòng yêu thương làm gần gũi nhau hơn giữa con người với con người, giúp chúng ta nhận ra được những giá trị tốt đẹp của cuộc sống.

    Luôn luôn có lúc con người mệt mỏi bởi công việc, sự cống hiến cho bổn phận, và tất cả những gì anh ta muốn là gương mặt mình yêu, sự ấm áp và điều kỳ diệu của một trái tim yêu thương.
    Albert Camus

    Có điều kỳ diệu xảy đến với những người thực sự biết yêu thương: họ càng cho nhiều, họ càng có nhiều.
    Rainer Maria Rilke

    Tình yêu đến với những ai vẫn hy vọng dù đã từng thất vọng, vẫn tin tưởng dù từng bị phản bội, vẫn yêu thương dù từng bị tổn thương.
    Khuyết danh


    Còn đây là những truyện ngắn về tình yêu thương nhưng giá trị của nó thì không hề "ngắn" chút nào. Đây là những câu chuyện mình rất tâm đắc, các bạn có thể cảm nhận
    Chuyện 1 : Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh ( Nguyên Tác: Chu Hải Lượng – TQ)

    Chị là Oshin – người giúp việc nhà cho một ông chủ ngoại ngũ tuần, rất giàu có. Đêm xuống, xong việc, vội vàng về với đứa con trai nhỏ 5 tuổi suốt ngày ngóng đợi trong căn nhà tồi tàn..
    Hôm ấy, chủ nhà có lễ lớn, mời rất nhiều bạn bè quan khách đến dự tiệc đêm. Ông chủ bảo : Hôm nay việc nhiều, chị có thể về muộn hơn không? Thưa được ạ, có điều đứa con trai nhỏ quá, ở nhà tối một mình lâu sẽ sợ hãi. Ông chủ ân cần: Vậy chị hãy mang cháu đến cùng nhé.

    Chị mang theo con trai đến. Đi đường nói với nó rằng : Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ! Vả lại, chị cũng không muốn cho trí tuệ non nớt của nó phải sớm hiểu sự khác biệt giữa người giàu kẻ nghèo. Chị âm thầm mua 2 chiếc xúc xích.

    Khách khứa đến mỗi lúc mỗi đông. Ai cũng lịch sự. Ngôi nhà rộng và tráng lệ… Nhiều người tham quan, đi lại, trò chuyện. Chị rất bận không thường xuyên để mắt được đến đứa con nhếch nhác của mình. Chị sợ hình ảnh nó làm hỏng buổi lễ của mọi người. Cuối cùng chị cũng tìm ra được cách : đưa nó vào ngồi trong phòng vệ sinh của chủ… đó có vẻ như là nơi yên tĩnh và không ai dùng tới trong buổi tiệc đêm nay. Đặt 2 miếng xúc xích vừa mua để vào chiếc đĩa sứ, chị cố lấy giọng vui vẻ nói với Con : Đây là phòng dành riêng cho con đấy, nào tiệc đêm bắt đầu! Chị dặn con cứ ngồi yên trong đó đợi chị đón về. Thằng bé nhìn “căn phòng dành cho nó” thật sạch sẽ thơm tho, đẹp đẽ quá mức mà chưa từng được biết. Nó thích thú vô cùng, ngồi xuống sàn, bắt đầu ăn xúc xích được đặt trên bàn đá có gương, và âm ư hát… tự mừng cho mình.

    Tiệc đêm bắt đầu. Người chủ nhà nhớ đến con trai chị, gặp chị đang trong bếp hỏi. Chị trả lời ấp úng: Không biết nó đã chạy đi đằng nào… Ông chủ nhìn chị làm thuê như có vẻ giấu diếm khó nói. Ông lặng lẽ đi tìm… Qua phòng vệ sinh thấy tiếng trẻ con hát vọng ra, ông mở cửa, ngây người: Cháu nấp ở đây làm gì ? Cháu biết đây là chỗ nào không ? Thằng bé hồ hởi : Đây là phòng ông chủ nhà dành riêng cho cháu dự tiệc đêm, mẹ cháu bảo thế, nhưng cháu muốn có ai cùng với cháu ngồi đây cùng ăn cơ!

    Ông chủ nhà thấy sống mũi mình cay xè, cố kìm nước mắt chảy ra, ông đã rõ tất cả, nhẹ nhàng ngồi xuống nói ấm áp: Con hãy đợi ta nhé. Rồi ông quay lại bàn tiệc nói với mọi người hãy tự nhiên vui vẻ, còn ông sẽ bận tiếp một người khác đặc biệt của buổi tối hôm nay. Ông để một chút thức ăn trên cái đĩa to, và mang xuống phòng vệ sinh. Ông gõ cửa phòng lịch sự… Thằng bé mở cửa… Ông bước vào: Nào chúng ta cùng ăn tiệc trong căn phòng tuyệt vời này nhé. Thằng bé vui sướng lắm. Hai người ngồi xuống sàn vừa ăn ngon lành vừa chuyện trò rả rích, lại còn cùng nhau nghêu ngao hát nữa chứ… Mọi người cũng đã biết. Liên tục có khách đến ân cần gõ cửa phòng vệ sinh, chào hỏi hai người rất lịch sự và chúc họ ngon miệng, thậm chí nhiều người cùng ngồi xuống sàn hát những bài hát vui của trẻ nhỏ… Tất cả đều thật chân thành, ấm áp!

    Nhiều năm tháng qua đi… Cậu bé đã rất thành đạt, trở nên giàu có, vươn lên tầng lớp thượng lưu trong xã hội. Nhưng không bao giờ quên giúp đỡ những người nghèo khó chăm chỉ. Một điều quan trọng đã hình thành trong nhân cách của anh: Ông chủ nhà năm xưa đã vô cùng nhân ái và cẩn trọng bảo vệ tình cảm và sự tự tôn của một đứa bé 5 tuổi như thế nào…

    Câu chuyện 2 : Con Vẹt Xanh (Nguyên tác: Thiệu Bảo Kiện – TQ)

    Lưu Tư Kinh, là con trai duy nhất của bà mẹ quả phụ nghèo sống ở miền quê thưa người, xa lắc. Anh quyết chí lên thành phố mưu cầu tiến thân để sống tốt và giúp được mẹ già nơi quê nhà. Công việc và những lo toan chẳng bao giờ dứt… Lòng đầy nhớ thương, nhưng chẳng về mà thăm mẹ cho được, dù tháng nào anh cũng dành tiền gửi đều đặn về cho bà… Nhưng có lần trong thư mẹ anh gửi: Con trai ơi… đã quên mẹ rồi sao… Anh đọc thư mà nước mắt lã chã.

    Rồi anh cũng đã tạm thu xếp mọi việc về quê thăm mẹ. Lòng tràn ngập hân hoan… Mẹ con lâu ngày gặp lại mừng mừng tủi tủi khôn xiết. Sờ nắn bờ vai con, người mẹ rưng rưng: Con ơi, mẹ nhớ con lắm…! Anh ôm lấy người mẹ dường như héo mòn đi qua năm tháng mà nhòa lệ: Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm…! Lần này con về mang cho mẹ Con Vẹt Xanh mua đắt tiền lắm, con đã nuôi dạy nó lâu… Khi con đi xa nó sẽ ở nhà bầu bạn với mẹ cho đỡ cô quạnh và mẹ cũng thấy con bên cạnh hàng ngày. Mẹ nghe chỉ bảo: Con tốn tiền đến vậy thật không thỏa đáng. Mẹ chỉ muốn thấy con hàng ngày… Anh bảo: Mẹ hãy kiên tâm, đến khi con tích lũy đủ tiền sẽ đón mẹ đi cùng.

    Ở nhà được vài ngày, Lưu Tư Kinh chia tay mẹ lên đường trở lại thành phố, lại lao vào làm ăn, phấn đấu. Mẹ già ở nhà một bóng. Con Vẹt Xanh bên cạnh bà, thỉnh thoảng nó lại cất tiếng: Mẹ ơi, con Lưu Tư Kinh đây, con nhớ mẹ lắm… Mẹ ơi, mẹ vất vả quá, nghỉ tay một chút đi mẹ… Mẹ ơi mẹ khỏe mạnh nhé… Bà cảm thấy vui vẻ và ấm lòng hơn rất nhiều. Bà thương quý Con Vẹt Xanh vô cùng, tắm rửa, chăm sóc cho nó, trò chuyện hàng ngày như với con trai mình vậy.

    Một năm, bà bị trọng bệnh, sau thời gian ngắn đã qua đời. Hàng xóm đã làm đám cho bà và tìm cách báo cho anh biết. Hẫng hụt, đau khổ, Lưu Tư Kinh dứt bỏ mọi công việc, ngay lập tức lên tàu xe trở về… Căn nhà trống không, vẫn còn mùi hương khói. Lọ tro của mẹ được đặt trên bàn hướng chính giữa. Anh nức nở thương xót mẹ và ân hận vô cùng đã không về chăm sóc và đưa được mẹ đến nơi an nghỉ cuối cùng.

    Mệt mỏi và suy sụp, anh ôm tấm ảnh mẹ vào lòng thiếp đi lúc nào không biết. Anh mơ thấy mẹ hiền đang ngôi khâu vá bên anh, mỉm cười, quạt cho anh ngủ, thoang thoảng bên tai anh tiếng nói: Con ơi, mẹ nhớ con lắm… Anh sung sướng muốn nhào vào ôm lấy mẹ! Choàng tỉnh, không có ai xung quanh cả, nhưng tiếng nói : Con ơi, con có khỏe không… Mẹ nhớ con lắm… vẫn từ như rất gần đây đấy vọng đến… Anh đi nhẹ gần đến ban công sát vườn. Tiếng nói phát ra từ đó. Dưới ánh nắng hoàng hôn cuối cùng chiếu qua kẽ lá. Anh nhận ra Con Vẹt Xanh đang đậu trên cành cây! Anh đỡ nó lên tay, nó lại hót : Con ơi, con khỏe không? Mẹ nhớ con lắm… Con Vẹt đã gầy và tả tơi đi quá nhiều. Lưu Tư Kinh ôm con Vẹt vào ngực mình nức nở: Mẹ ơi, con thương nhớ mẹ vô cùng…

    Ôi! Mẹ anh trước khi qua đời đã mở lồng thả Vẹt Xanh ra. Nhưng nó đã sống bầu bạn bên cạnh bà bao ngày, dường như thấu được tình cảm của Bà mà không bay đi, vẫn ở lại căn nhà nghèo trống trải này như đợi Lưu Tư Kinh trở về mà nhắn nhủ lời yêu thương của Bà với anh ấy…

    Câu chuyện 3 : Bát Mì cuối năm (Không rõ Nguyên Tác – Nhật Bản)

    Người Nhật có phong tục đêm cuối năm, trước giờ Giao Thừa, thường cùng gia đình đến một quán mì ưa thích, mỗi người ăn một bát mì truyền thống để cùng nhau ôn cố tri tân.

    21h đêm Giao Thừa, quán mì của ông bà Bắc Hải Đình đã hết khách, họ chuẩn bị đóng cửa, chuẩn bị cho lễ Tất Niên của nhà mình… Tiếng chuông gió trước của vang lên, ông ra mở cửa: Một người phụ nữ trung niên với hai cậu bé khoảng 10 và 7 tuổi, trông họ thật lam lũ, ngập ngừng xin phép bước vào. Sau khi xếp cho họ ngồi trước bàn, ông chủ quán chờ đợi. Người phụ nữ bối rối: Ông bà có thể cho ba mẹ con chúng tôi một bát mì được không? Hơi ngạc nhiên, nhưng ông nói vâng, và quay vào dặn bà làm một bát to hơn bình thường đưa lên cho họ. Ba mẹ con cùng chụm đầu vào ăn, xuýt xoa ngon lành. Đứa bé đang ăn ngẩng đầu nhìn mẹ hỏi: Mẹ ơi, liệu năm sau nhà ta có được ăn như thế này nữa không? Người mẹ nhẹ nhàng nói: chúng ta sẽ cùng cố gắng để được như thế nhé! Ăn xong họ lễ phép cảm ơn ra về. Ông bà chủ quán nhìn theo ái ngại...

    Một năm qua đi rất nhanh... Lại đến sau 21h Giao Thừa sang năm, ông bà chủ quán dường đã quên, thì lại như năm trước Ba mẹ con líu ríu bước vào như để trốn cái lạnh cắt da bên ngoài. Trông họ tiều tụy hơn, và người mẹ lại xin được phục vụ một bát mì. Ông chủ quán vồn vã, rồi bước vào trong dặn bà làm ba bát mì. Bà phúc hậu nói: Ông ạ, hãy làm một bát như ý họ. Nhưng bà làm để đủ no và ấm lòng cho ba người. Họ ngồi vào chiếc bàn bình dị năm ngoái, ăn rất ngon, vui vẻ dặn dò nhau những việc phải nỗ lực hơn trong năm mới. Xong, người mẹ đứng lên cảm ơn, muốn trả thêm tiền cho bát mì đó, nhưng ông bà ân cần từ chối: Được ba mẹ con đến đây, và nếu quán chúng tôi như là nơi ba mẹ con có thể hưng phấn hơn cho những điều các vị cần cố gắng thì đã là điều thật quý hóa rồi...

    Lại thêm một năm nữa. Ông Bà đã đặt lên tấm biển con giữ chỗ trên chiếc bàn đó trong quán, dành cho họ. Nhưng mãi sau 21h không thấy họ quay trở lại... Ông bà có cảm giác buồn trống vắng, khẽ bảo nhau đóng cửa hàng để chuẩn bị Tất Niên... Cứ như thế trong nhiều năm sau đã thành thông lệ, mọi khách hàng cũng biết chuyện mà cảm động, không ai ngồi vào chiếc bàn đó vào đêm Giao Thừa cả và ai cũng có ý vừa nhâm nhi bát mì vừa mong đợi Ba Mẹ Con trở lại…

    Rồi lại một cái Tết nữa... Đã quá 21h ông bà chủ quán định nói lời cảm ơn cuối năm với mọi người đang còn trong quán thì tiếng chuông vang lên… Ông ra mở, mọi người nhìn ra theo. Ba người : một phụ nữ lịch lãm và 2 cậu thanh niên tuấn tú khỏe mạnh bước vào. Dường như quen thuộc, họ tiến đến chiếc bàn kia. Ông chủ khiêm nhường nhắc: Thưa, chỗ này đã được dành cho người khác ạ... Họ xin được ngồi ngay bàn sát bên. Ông chủ lễ độ chờ họ gọi. Người phụ nữ ngẩng lên: Xin cho ba chúng tôi Một Bát Mì… Trời ơi… Mọi người đều quay hết về phía họ: Phải chăng các vị là Ba Mẹ Con ngày xưa? Chúng tôi đã mong chờ các vị bấy lâu...

    Dạ vâng, là chúng tôi ạ. Chồng và cha chúng tôi bị tai nạn qua đời đã lâu, để lại món nợ rất lớn, chúng tôi đã vô cùng khó khăn nên đã nhiều năm không còn khả năng được ăn mì Tất Niên nữa. Bây giờ mọi điều đã rất tốt đẹp, nên trở lại đây muốn được ăn bát mì như năm xưa, được hưởng tấm lòng của ông bà mà nhờ đó chúng tôi đã thêm được sự ấm lòng để cố gắng vượt qua… Tất cả tràn đầy xúc động đứng lên bước lại quây quần và cung kính cảm tạ lẫn nhau.

    Có ai đó nói rằng khi quay ngược trái tim của mình lên, trái tim sẽ có hình ngọn lửa. Có phải đó là ngọn lửa của tình yêu thương? Của tình người ấm áp cho tình yêu đi đến phút sống cuối cùng? Mỗi người chúng ta bước đi trên con đường trong cuộc sống của mình đều sẽ có những câu trả lời khác nhau. Mình mong rằng các bạn dù bước đi trên con đường nào chăng nữa hãy giữ cho mình ngọn lửa trái tim, ngọn lửa của tình yêu thương. "Sống trên đời sống cần có một tấm lòng".

    Get Flash to see this player.

    Download
    Lần sửa cuối bởi Ͼ̝͡Ͽ Ͼ̝͡Ͽ; 23-04-2011 lúc 10:31 AM

  15. Có 4 cảm ơn Ͼ̝͡Ͽ Ͼ̝͡Ͽ cho bài viết này:

    arsenal_numberone (23-04-2011), huytungst (23-04-2011), lolonhoc (23-04-2011), Whynot_Arsenal (19-05-2011)

  16. #9
    Avatar của i love arsenal forever
    Tham gia ngày
    06-03-2010
    Đến từ
    Sài Gòn
    Tuổi
    23
    Bài
    1.008
    Ar$
    7.719
    Cảm ơn
    1.725
    Được cảm ơn 1.134/348 bài

    Mặc định

    1.Giàu có là một điều tốt, sức khoẻ là một điều tốt, nhưng điều ý nghĩa nhất trong cuộc sống là có được bạn bè quan tâm chia sẻ với mình......

    2.Một người bạn trung thành là một nơi trú ẩn an toàn. Tìm được một người bạn là tìm thấy một kho báu. Không thể nào mua được một người bạn trung kiên. Giá trị của người bạn còn cao hơn cả tiền bạc. Một người bạn trung thành là một liều thuốc trường sinh.

    3.Hãy tìm những bạn mới, nhưng phải giữ bạn cũ. Bạn mới là bạc, bạn cũ là vàng.
    Lần sửa cuối bởi i love arsenal forever; 10-05-2011 lúc 12:58 AM

  17. Có 2 cảm ơn i love arsenal forever cho bài viết này:

    lolonhoc (10-05-2011), Whynot_Arsenal (19-05-2011)

  18. #10
    1420 Avatar của tran_tien
    Tham gia ngày
    15-10-2005
    Đến từ
    trantien.info
    Bài
    3.418
    Ar$
    784
    Cảm ơn
    1.655
    Được cảm ơn 5.358/1.392 bài

    Mặc định


  19. Có 2 cảm ơn tran_tien cho bài viết này:

    lolonhoc (10-05-2011), Whynot_Arsenal (19-05-2011)

Trang 1/4 123 ... CuốiCuối

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đang theo dõi chủ đề này. (0 thành viên và 1 khách)

Chủ đề tương tự

  1. Trả lời: 20
    Bài cuối: 07-01-2011, 08:28 PM
  2. Trả lời: 16
    Bài cuối: 19-10-2010, 08:43 PM
  3. Chuyển danh sách Yahoo
    By phungducnam in forum Thủ Thuật
    Trả lời: 6
    Bài cuối: 21-09-2008, 08:25 AM
  4. Trả lời: 58
    Bài cuối: 18-07-2008, 05:35 PM

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •