(AFCVN) – "Chúng ta đã thắng giải tại White Hart Lane…" Câu hát đó của các CĐV Arsenal hẳn sẽ ám ảnh các CĐV của Spurs khi phải chứng kiến đối thủ của mình đoạt danh hiệu vô địch trên sân của họ không chỉ một mà hai lần.

"Chúng ta đã thắng giải tại White Hart Lane…"

Những CĐV lớn tuổi của Spurs sẽ nhớ cú đánh đầu của Ray Kennedy vào tháng 5 năm 1971 (xem "Khoảnh khắc vĩ đại thứ 27") bảo toàn một nửa cho cú Double của đội bóng của HLV Bertie Mee. 33 năm sau, một thế hệ khác của các CĐV của Spurs phải hứng chịu nỗi đau đó.

Khi bình minh ló dạng vào ngày 25 tháng 4 năm 2004, Arsenal chưa thua trận nào sau 33 trận trong một mùa giải lịch sử của Premiership. Chức vô địch chắc chắn sẽ về Highbury; chỉ còn một vấn đề là đội bóng của Arsène Wenger sẽ hoàn tất thủ tục đó tại đâu.

White Hart Lane là lựa chọn hàng đầu của hầu hết các CĐV của Spurs và sau khi đội xếp thứ nhì Chelsea bị đánh bại bởi Newcastle trong trận đấu sớm, nhiệm vụ của Arsenal trở nên rõ ràng hơn. Họ chỉ cần 1 điểm từ trận derby Bắc London để trở thành nhà Vua.

Đội khác xuất phát trước và dẫn bàn chỉ sau 3 phút. Thierry Henry đưa bóng ra khỏi vòng nguy hiểm sau pha phạt góc của Tottenham và, sau khi đã di chuyển về phía cánh trái, chuyền một đường bóng chính xác cho Dennis Bergkamp. Cầu thủ người Hà Lan căng ngang vào và Patrick Vieira chuồi bóng vào lưới.

Bergkamp kiến tạo bàn thắng thứ hai khi chuyền một đường bóng chuẩn cho Patrick Vieira khi thủ môn đối phương đã dâng lên. Đội trưởng của Arsenal chuyền bóng ngược lại cho Robert Pires dứt điểm chính xác. Mới chỉ hơn nửa giờ chút ít và Arsenal đang băng băng về phía chức Vô địch.

Về phần mình, Spurs đáp trả. Jamie Redknapp tung cú sút xa để rút ngắn bất lợi cho Spurs và sau khi Pires đá bóng chạm xà ngang, Robbie Keane ghi bàn từ một quả penalty muộn để mang về cho chủ nhà 1 điểm. Spurs đã gỡ lại phần nào thể diện nhưng vẫn phải chứng kiến đối thủ của mình ăn mừng danh hiệu vô địch rất xứng đáng của họ.

Các fan của Arsenal sẽ nhớ về White Hart Lane nhiều nhất vì sự kiện đó.  

CHIA SẺ